Tổng hợp tin tức Sao

Tình yêu - Hôn nhân

Sốt sắng theo vợ vào phòng sinh, chồng sợ nhũn người… ‘gạ’ kiểu gì cũng không ‘lên’, không SEX nổi

Lúc em bé chào đời giữa cơn hạnh phúc nhất ngây, tôi vẫn thoi thóp bảo chồng: "Anh đừng nhìn xuống dưới, kinh lắm". Chồng tôi bấu chặt tay vợ cứng cỏi đáp: "Kinh gì!".

Vợ chồng tôi cưới nhau ba năm mới có con. Khỏi phải nói chồng tôi mừng cỡ nào. Vốn là người có nhu cầu khá cao, thời còn trai tráng một đêm lão chạy xe ôm ba cuốc tù tì vẫn thòm thèm đến độ tôi đùa: "anh làm tình như đi ăn butffe, chót mua vé vào cửa phải ăn no mới chịu về". Lão cười hềnh hệch. Thế mà từ ngày tôi có bầu chồng tự nguyện chuyển từ ăn mặn cấp độ 7 sang ăn chay trường.

Ba tháng đầu thì bác sĩ bảo kiêng. Ba tháng giữa thì bên tôi hạn hán kéo dài nên mỗi lần lão tiến quân vào thành, tôi lại la oai oái. Vừa thương vợ, vừa cụt hứng lão hạ quyết tâm: "Thôi để anh tự xử". Thế là đều đặn một tuần một lần lão tự vào nhà tắm thanh lọc cơ thể. Lão mặt dày đến độ mỗi lần trở ra lão lai đánh một dấu tích lên lịch. Tôi hỏi lão làm trò gì, lão bảo để sau đếm đòi nợ. Tôi hoá đá tại chỗ.

Vợ chồng tôi chọn sinh dịch vụ vì cho phép người nhà vào cùng đẻ. Bất chấp lời khuyên can cộng dọa dẫm của mọi người chồng tôi vẫn khăng khăng vào sinh cùng vợ. Hôm tôi sinh, mẹ tôi bảo: "Để tao vào tao dạy nó rặn, mày đàn ông biết gì". Chồng tôi cáu: " Đầu vào con còn lo được nữa là đầu ra". Lúc em bé chào đời giữa cơn hạnh phúc nhất ngây, tôi vẫn thoi thóp bảo chồng: "Anh đừng nhìn xuống dưới, kinh lắm". Chồng tôi bấu chặt tay vợ cứng cỏi đáp: "Kinh gì!".

Lúc tôi chưa sinh, chồng tôi đếm ngày đếm tháng mong vợ đẻ. Lão thô thiển đến nỗi bảo: "Nòng nọc trong người anh sắp hoá ếch cả rồi đấy". Vậy mà giờ con gái sắp tròn sáu tháng, chồng tôi vẫn án binh bất động. Thời gian đầu chăm con mệt mỏi tôi cũng chẳng buồn để ý. Nhưng dạo gần đây em bé vào nếp, tôi bắt đầu quan tâm đến lão. Nhiều đêm tỉnh dậy thấy chồng ngủ say mà súng ống vẫn chĩa lên trời cao, lại tội tội. Tôi cầm quyển lịch chi chít dấu đỏ gạ lão: "Đòi nợ đi". Mắt lão sáng lên nhưng rất nhanh lại tắt phụt như cái bóng đèn cạn điện: "Cho nợ bền vững đấy".

Sot sang theo vo vao phong sinh, chong so nhun nguoi… ‘ga’ kieu gi cung khong ‘len’, khong SEX noi

Tôi khiêu khích kiểu gì lão cũng thờ ơ (ảnh minh họa)

Tôi khiêu khích kiểu gì lão cũng thờ ơ. Trên giường thì lão sợ con tỉnh giấc. Xuống đất lão kêu ngại con nhìn thấy. Ra ngoài lão sợ con một mình. Tôi bán tín bán nghi: "Hay đổ sỉ số lượng lớn cho con nào rồi?". Lão thề sống thề chết. Tôi vạch cái bụng chằng chịt vết rạn như vân gỗ cổ thụ lâu năm hỏi: "Hay anh chê em xấu". Lão lắc đầu nguẩy nguậy: "Em vẫn đẹp chỉ hơi mỡ tí thôi. Nhưng trước giờ anh vẫn thích ba chỉ, nhất". Dường như để chứng minh cho lời mình nói là sự thật nguyên chất, đêm ấy lão rủ tôi "nhấm nhoáy".

Sau màn khởi động đến phần về đích, thì lão bỗng mềm oặt như sợi bún, kích kiểu nào cũng không ăn thua. Tôi chột dạ: "Bỏ xừ, thực phẩm đông lạnh còn chóng hỏng nữa là tơ hơ nhiệt độ ngoài trời thế kia". Tôi hốt hoảng tìm các món tẩm bổ cho lão. Lão xơi đến phát hỏa mà vẫn không làm ăn gì được.

Sợ tôi buồn, lão thành thật khai, sau khi thấy tôi đẻ lão bị ám ảnh. Tôi bảo: “Ừ, em bé bốn cân còn lọt qua cơ mà. Lúc ấy em nghĩ, chẳng may không khâu khít thì khác gì cái túi ba gang”. Chồng tôi lắc đầu: “Không phải thế”. Lão kể, thứ làm lão ám ảnh là máu. Lúc ấy lão thấy người ta “vét” trong người tôi ra bao nhiêu thứ, kiểu như lột trần một miếng dồi. Thế nên bây giờ cứ hễ sắp chạm vào người vợ là chồng tôi lại tưởng tượng ra cảnh máu chảy đầm đìa, cả người bủn rủn còn sức đâu mà “vác súng lên đèo”.

Thiên Bình

Tin cùng chuyên mục

Bài viết mới

Lên trên